Vần

2 phút đọc 16/01/2020 Văn học
Nghe bài viết
00:00 00:00
Tóm tắt AI AI

Nhấn để tạo tóm tắt AI cho bài viết này.

Vần là một phương tiện tổ chức văn bản thơ dựa trên cơ sở sự lặp lại không hoàn toàn các tiếng ở những vị trí nhất định của dòng thơ nhằm tạo nên tính hài hòa và liên kết của dòng thơ và giữa các dòng thơ.

– Rặng liễu đìu hiu đứng chịu tang

Tóc buồn buông xuống lệ ngàn hàng.

Đây mùa thu tới – mùa thu tới

Với áo mơ phai dệt lá vàng.

(Xuân Diệu, Đây mùa thu tới)

– Vươn mình trong gió tre đu

Cây kham khổ vẫn hát ru lá cành.

(Nguyễn Duy, Tre Việt Nam)

Vần được phân biệt theo vị trí gieo vần : vần chân và vần lưng, phân biệt theo mức độ hòa âm : vần chính và vần thông.

Trong thơ, vần thơ thực hiện ba chức năng : 1) Tách biệt các dòng thơ và tạo liên kết giữa chúng với nhau (ví dụ: vần chân); 2) Tạo âm hưởng, tiếng vang trong thơ; 3) Tạo tâm thế “chờ đợi vần” đối với các tiếng xuất hiện sau đó ở vị trí nhất định nhằm làm nổi bật ý nghĩa của từ hiệp vần.

Đồ thị tri thức Xem toàn bộ →

Bài viết này được sửa đổi lần cuối vào lúc 1:20 Sáng ngày 16/01/2020